994+ Online
Vui lòng đăng nhập để chat.
Ca ta đem lòng yêu hoa khôi chốn lầu xanh , khăng khăng đòi cưới cô ta về làm chính thê. Vì thanh danh của gia tộc, ta đã khuyên huynh ấy: "Vị trí chính thê nên dành cho tiểu thư khuê các, hoa khôi thân phận thấp kém, chỉ có thể nạp làm thiếp mà thôi". Nàng hoa khôi kia thanh cao không chịu cảnh làm thiếp, liền gieo mình xuống hồ tự vẫn. Ba năm sau, khi ta đến tuổi xuất giá thì lại bị bọn địa côn cướp mất sự trong trắng. Ca không hề truy cứu, quay ngoắt lại đem ta tặng cho một gã đồ tể giết lợn để làm thiếp. "Mày nên nếm thử mùi vị khi phải làm thiếp của người ta đi". Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở lại ngày Ca quỳ trong từ đường, nhất quyết đòi cưới hoa khôi. "Cha, mẹ, đại ca quỳ lâu như vậy, chắc hẳn là thật lòng yêu thương Dương cô nương, hay là thành toàn cho họ đi ạ". Lần này ta không phải thật tâm giúp huynh ấy, báo thù thì phải hành hạ từ từ mới thú vị, không phải sao?
Bạn quá bận rộn? Hãy để AI giúp bạn tóm tắt những ý chính nhất của bộ truyện này chỉ trong vài giây.