994+ Online
Vui lòng đăng nhập để chat.
Thuở thiếu thời chạy trong màn sương mù, tưởng rằng bản thân mình có một chỗ đứng trong lòng người ấy. Lột tơ rút kén, mơ một giấc mộng đẹp. Hoá ra lại chỉ là đứng bên bờ vực, dưới chân là vực sâu không đáy, sau lưng bên cạnh cũng là vạn kiếp bất phục. Vọng Hi gặp tai nạn xe, Hoắc Kỳ chạy tới bệnh viện, nhìn thấy gương mặt cười duyên dáng kia, nhưng ánh mắt lại mơ mơ màng màng: “Xin hỏi anh là ai?” Hoắc Kỳ đơ người, vạch trần diễn xuất vụng về của cô: “Chắc hẳn em cũng biết rõ rằng diễn xuất của em không tốt chút nào.” Vọng Hi cười, gật đầu rồi nói: “Được thôi, vậy thì vào thẳng vấn đề đi. Chia tay thôi.” Hoắc Kỳ nhìn thẳng vào cô. Mưa rơi ngoài cửa sổ, hệt như giữa ngày hè vào một năm ý loạn tình mê kia. Lúc bắt đầu đã sai thì chính là sai.
Bạn quá bận rộn? Hãy để AI giúp bạn tóm tắt những ý chính nhất của bộ truyện này chỉ trong vài giây.