Thursday, August 21, 2014


"Điên à, bằng tuổi mà bắt gọi bằng anh."
"Muốn cuốc bộ về à?"
"Không."
"Thế thì gọi bằng anh."
"Không."
"Chán sống à?"
"Không."

Trời mưa.
Mưa như chưa bao giờ được mưa.
Người ta bảo, khi trời mưa có nghĩa là ông trời đang khóc.
Nếu thật sự là như thế thế, em nguyền rủa thứ gì đã làm cho ông trời khóc dã man tànbạo như vậy. Mưa từ sáng đến tối, cứ nhỏ lại to. Chẳng ra làm sao cả.
Ngoài trời mưa như trút nước, lại còn có sấm. Mấy đứa con gái trong lớp học thêm, thỉnh thoảng có tiếng sấm lại hét toáng lên, túm lấy nhau "Tớ sợ lắm!". Thầy giáo thì đang gào rát cổ họng nói thi với mưa đểtruyền tải nốt bài giảng, vì ngày mai là thi rồi. 1 số đứa chăm học thì căng lỗ tai ra mà nghe, 1 số đứa thì bận "sợ hãi" hoặc bận"giả vờ sợ hãi" bám chặt lấy bọn con trai.
Em chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài mặt thì có vẻ bình thản, nhưng thật ra đangsốt ruột muốn chết đi được. Sắp tan học rồi, không biết giờ này anh đến chưa. Vừa muốn anh đến, lại vừa không muốn. Mưa như thế này, mà đang còn đang bị ốm, nhỡ nặng hơn thì sao. Em thò tay vào ngăn bàn nhắn tin cho anh.
"Ck ơi, đang ở đâu thế?"
Anh rep nhanh lắm, hình như đang cầm điện thoại.
"Anh đang ở nhà".
Ở nhà, chẳng phải hôm nay anh bảo có chết cũng đến đón em sao? Điện thoại trong ngăn bàn lại rung.
"Hôm nay chắc là không đến được. Mưa quá, anh đang ốm. Xin lỗi vợ yêu nhé:*".
Vừa mới lo anh bị ốm, bây giờ chỉ muốn anh chết luôn ở nhà với cái máy tính chết tiệt ấy. Giận anh luôn. Em nhắn lại cho anh 1 cái tin thờ ơ.
"Ờ, tí về với bạn cũng được."
Nhét điện thoại vào cặp, em bực mình chépbài.
Rầm!!!
Sấm đánh vang rền, cái loa mồm của mấy đứa con gái chắc cũng ngang với sấm. Em - giận cá chém thớt là biệt tài.
"Hét cái gì mà hét, có cái *** gì đâu mà sợ. Bọn mày đỏng đảnh nó vừa thôi, có phải chưa nghe thấy sấm bao giờ đâu mà gào ầm ĩ lên như thế?"
Bọn nó tròn mắt lên nhìn em. Phượng Bảy chép miệng, nghịch nghịch lọn tóc.
"Chúng mày kệ nó, chắc lại cãi nhau với thằng Thảo đấy."
Em nhăn mặt, nhìn không nói nữa. Em với nó mà cãi nhau, chắc chắn có đứa sứt đầu mẻ trán. Nhưng chẳng hiểu sao 2 đứa ngang như cua này vẫn chơi với nhau được,chơi thân là đằng khác.
Cái Xu huých nhẹ vào tay em.
"Chị lại cãi nhau à?"
"Không."
"Chém gió, nhìn cái mặt là biết ngay."
"Lắm chuyện, học đê."
Em giả vờ chăm chú học, thực ra đầu óc toàn tưởng tượng đến cảnh anh ngồi nhà chăn ấm đệm êm, chuyển từ trạng thái"giận người chém người" sang "giận ngườichém giấy". Chỉ tội mỗi quyển vở, lại thêm mấy lỗ thủng nữa.
Sau 1 hồi dặn dò nhắc nhở, cuối cùng thầy giáo cũng "thả" học sinh về nhà bằng câu nói muôn thủa.
"Chúc các bạn 1 buổi tối ngủ ngon và hẹn gặp lại vào thứ 5 tuần sau. Tạm biệt!"
Rắc rối. Em xách cặp đứng dậy, hôm nay lại phải đi nhờ. Nhưng số đen, đứa nào cũng cócặp đi về. Em vác cái ô đen sì của anh ra cổng, trong lòng không ngừng **** rủa cái đồ vô tâm như anh. Cứ nghĩ đến cái cảnh anh đang ngồi nhà, trùm chăn bắn Gunny mà tủi thân kinh khủng.
Đang lủi thủi vác cái ô to đùng đi trên vỉa hè, có tiếng còi xe bên cạnh kèm theo cái giọng bắt chước mấy ông xe ôm tếu kinh khủng của anh.
"Xe ôm không em ơi?"
Em ngẩng đầu, nhìn cái mặt toe toét của anh chỉ muốn vặn cổ anh 180 độ để không phải nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét ấy nữa.
"Ôm có mất tiền không?"
"Không, ôm chỉ mất "ôm" thôi".
Anh lại nhăn răng cười. Em lườm anh 1 cái rồi cụp ô, hậm hực trèo lên xe. Anh vẫn đứng im không chịu nổ máy.
"Sao không đi?"

"Em không che làm sao anh đi được. Sắp ướt hết cả người rồi."
"Lắm chuyện!"
Em vòng tay qua bụng anh che ô. Anh nổ máy.
"Vợ ơi..."
Cái giọng ngọt xớt nghe thấy ghét.
"Gì?"
"Giận anh à?"
"Không."
"Sao lạnh lùng thế?"
"Đang bực mình."
"Thế mà em bảo không giận."
"Vì tưởng bị 1 thằng tâm thần bỏ bom nên mới thế."
Em cười cười.
"Ơ, thằng nào bị tâm thần ý nhỉ."
Anh giả vờ ngơ ngác, nói mình mà cứ như nói người khác.
"Vì nó bảo không đến nhưng cuối cùng lại mò đến. Không tâm thần thì là gì?"
"Không phải tâm thần. Tại nó thương vợ nóquá, không nỡ để vợ nó đi bộ về nên mới phải mò đến chứ sao. Em không hiểu tình yêu cao cả của nó à?"
"Xì, vâng, cao và rất xa."
Em xì 1 tiếng. Đồ lẻo mép.
"Thế giờ hết giận chưa?"
"Chưa."
"Làm gì mới hết giận?"
"Im đi, đừng nói nữa thì hết giận."
Thật ra em chẳng giận tí nào, vui là đằng khác. Vì anh vẫn đến đón em. Nhưng em vẫn cố tình làm khó anh. Ai bảo tự dưng kiếm chuyện.
"Thế thì em ôm chặt anh vào rồi anh không nói nữa."
"Này, ai là người ra điều kiện đấy?"
"Em mà, nhưng ôm đi, anh lạnh lắm."
"Không."
"Không ôm anh lảm nhảm tiếp đấy."
Em chào thua. Cái gì chứ cái trò võ mồm này thì anh là số 1. Em đành ngồi sát vào, ôm chặt hơn.
"Đấy, ngoan thế cơ mà. Vợ anh có khác."
"Muốn ăn đòn à, có im đi không?" - Em dọa.
"Rồi rồi, anh im."
Em im lặng, tựa cằm vào vai anh. Anh khẽ ngâm nga 1 đoạn trong bài Until You của Shayne Ward. Em không biết hát, toàn ngheanh hát nên thuộc đúng 1 câu.
"Baby, nobody, nobody, until you~".
Trời vẫn mưa không thương tiếc, em bỗng dưng ghét ông trời, sao mà khóc nhiều thế.Cái áo khoác anh mặc ướt nhẹp, em hạ thấp ô xuống, anh lại nâng lên.
"Giơ cao lên vợ, không 2 đứa cắm răng vào đường bây giờ."
"Mưa to, ướt hết áo rồi kìa."
"Không sao, đằng nào anh cũng chưa tắm."
"Đồ ở bẩn!"
Em mắng yêu, anh lại bắt đầu hát.
"It feels like nobody ever knew me until youknew me.
Feels like nobody ever loved me until you loved me.
Feels like nobody ever touched me until you touched me.
Baby, nobody, nobody, until you."
Thương anh lắm, em cố gắng che ô cẩn thận, hạn chế tối đa nước vào người anh. Tay mỏi nhừ, nhưng sợ anh cảm thêm nên em vẫn cố. Tự nhiên ghét trời mưa thế không biết.
Về đến nhà, em xuống xe, chạy vào nhà lấy áo mưa cho anh. Người đâu ra mà hâm thế không biết, đang ốm mà vác xe đi xe máy. Anh mặc áo mưa xong, ngoắc ngoắc ngoán tay gọi em. Em lại gần, anh lại kiss trộm. Nhớ hồi mới yêu nhau, bị anh kiss trộm là mặt đỏ như quả gấc. Lâu lâu cũng quen rồi, không thèm đỏ mặt, hôm nào hứng là túm anh kiss lại nữa. Nhưng hôm nay nhìn anh như con vịt trong cái áo mưa vàng chóe nên "tạm tha". Anh cười toe.
"Về nhá!"
"Ờ về đi"
"Tối không được mơ về anh nhá!"
"Ờ biết rồi."
"Ngủ ngon nhá!".
"Có biến ngay không thì bảo!"
"Rồi rồi anh biến đây, vợ yêu vào đi nhé!"
Em nhìn theo cái "con vịt vàng chóe" khuất sau ngã rẽ, tủm tỉm cười. Tất nhiên, em sẽ không mơ về anh đâu. Vì cái triết lì ngược đời của anh, nếu em mơ về anh thì cả đêm ấy anh sẽ mất ngủ vì nhớ em. Đúng là ngược đời.
+++
Tính ra, em với anh yêu nhau được 2 năm rồi nhỉ. Thiếu 8 tháng nữa là tròn 2 năm =)).Có người yêu bằng tuổi, thú vị thật. Em"quen" anh từ cái hồi mà 2 đứa còn lóc cóc đạp xe 3 bánh, cho đến khi lên cấp II, anh vivu xe điện còn em - chúa lười - đi bộ cho"thân thiện với môi trường". Rồi lên cấp 3, anh lượn lờ khắp nơi với cái xe mang biển HB, còn em thì vẫn trung thủy với đi bộ.
Lớp 10, đứa nào cũng ngơ ngơ không biết gì. Đầu năm mới vào lớp, ai cũng tưởng em với anh là người yêu, đi đâu cũng dính lấy nhau. Rồi anh cũng dần chơi thân với bọn con trai, chẳng biết bọn nó đầu độc anh cái gì về "màn tỏ tình lãng mạn" mà vào 1 cái ngày lạnh chết cha chết mẹ, anh lôi em lên Sa Pa để . . . tỏ tình cho lãng mạn. Cái kiểu tỏ tình của anh, đúng là có 1-0-2. Đi hơn 30 cây số, rồi hì hục leo Hàm Rồng để nhận được câu tỏ tình siêu vớ vẩn của anh.
"Mày có muốn lúc nào cũng có người đưa điđón về không?"
Em thở không ra hơi, ngồi phịch xuống đất,dựa vào lan can trên Sân Mây.
"Có chứ sao không."
"Thế mày yêu tao đi, rồi tao đưa đi đón về."

Em tu ừng ực chai C2, mệt gần chết, yêu đương cái gì.
"Ờ tao yêu mày lắm."
"Con điên kia, tao nói nghiêm túc đấy!"
Mắt anh bỗng "nghiêm trọng". Em hơi ngạc nhiên nhìn anh, rồi bật cười, vỗ vai anh.
"Thằng dở hơi này, có ai tỏ tình mà xưng"mày" "tao" không? Thôi *** đùa nữa, tao mệt lắm rồi. Tự nhiên lôi tao lên đây, mệt chết đi được."
"Mày điên à? Tao nói tao yêu mày. Đấy, tao tỏ tình đấy. À không, anh yêu em."
Anh tự dưng gào toáng lên, mấy khách du lịch quanh đấy cũng quay ra nhìn, có người còn tủm tỉm cười nhìn em. Xấu hổ, em kéo tay áo anh, thấp giọng.
"Rồi rồi, nói bé thôi, người ta nhìn."
Anh ngồi xổm xuống nhìn anh, cái mặt te tởn thường ngày biến đâu mất, trông anh nghiêm túc thấy lạ.
"Thế có đồng ý không?"
"Thật hay đùa thế?"
"Thật!" - Anh trả lời chắc nịch.
"Cho thời gian suy nghĩ, trả lời sau." - Em kiếm cớ thoái thác.
"Nói luôn, không phải đánh bàn lùi."
Âm mưu của em, lúc nào cũng bị anh lật tẩy,còn chưa biết trả lời thế nào, anh đã bồi thêm 1 câu vô cùng bá đạo.
"Không đồng ý thì đi bộ về nhà nhé!"
Em tròn mắt nhìn anh, trong đầu không ngừng thắc mắc "Thằng cha này hôm nay đầu óc có vẫn đề à?".
"Có đồng ý không?"
Anh dí sát mặt vào, em giật mình lùi ra xa.
"Đang nghĩ."
"Nghĩ ngợi gì, gật hoặc lắc thôi."
"Từ từ mới nghĩ được chứ!"
Em mếu máo nhìn anh. Em đang nghĩ thật mà. Em sợ cho đi, sợ trao tình cảm mà không được đáp lại, vì thế, em chưa bao giờ đụng đến chuyện yêu đương. Nhưng giờ, anh - thằng bạn thân từ bé - tỏ tình vớiem, em vừa muốn đồng ý, lại vừa muốn từ chối.
"Đếm từ 1 đến 3, không có đáp án thì có đồng ý cũng đi bộ về nhé!"
Em im re. Ai chứ anh đã nói thì hoàn toàn có thể.
"1"
"2"
"2 rưỡi"
"2 phẩy 6"
"2 phẩy 7"
Anh nhìn em dò xét. Nghĩ lại thấy buồn cười, nếu lúc ấy anh đếm hẳn "1,2,3" chắc bây giờ em với anh vẫn mày tao bốp chát.
"2 phẩy 8"
"2 phẩy 85 . . . *** nói nữa, không đồng ý thìthôi! Đi về."
Anh đứng bật dậy, chẳng hiểu sao lúc ấy phản xạ đầu tiên của em là túm tay anh kéolại rồi gật đầu lia lịa. Em cũng muốn thử, yêu - là như thế nào.
Anh cười toe toét, ngồi thụp xuống.
"Đồng ý rồi nhá, yêu thật đấy!"
"Ừ ừ, cho tao về được chưa."
Cái mặt đang toe toét, tự nhiên trợn tròn mắt với em.
"Tao với anh, gọi bằng anh."
"Điên à, bằng tuổi mà bắt gọi bằng anh."
"Muốn cuốc bộ về à?"
"Không."
"Thế thì gọi bằng anh."
"Không."
"Chán sống à?"
"Không."
Anh bực mình, nhăn mặt.
"Mày bị ngộ từ "Không" à?"
Nhìn anh cáu, em bỗng bật cười.
"Ừ."
Anh lầm bầm cái gì đó rồi lấy máy ảnh ra, ngồi sán vào em.
"Làm gì thế?"
"Chụp ảnh kỉ niệm."
"Kỉ niệm cái gì?"
"Kỉ niệm ngày yêu nhau: 27 tháng 11 năm 2010."
"Không chụp, đang bơ phờ."
Anh mặc kệ, vẫn sán vào. Môi anh chạm vàomá em, tự nhien nóng ran mặt. Em mệt không thèm chấp, quay mặt nhìn ra chỗ khác.
Tách.
Tiếng máy ảnh, em quay đầu lại, anh đang xem ảnh, cái mặt gian không chịu được.
"Người yêu ơi, lấy ảnh này làm ảnh cưới của vợ chồng mình nhé!"
Em giật lấy máy ảnh, há hốc ồm. Anh thì đẹp rồi, không phải nói. Còn em thì : tóc tai bù xù, mặt mũi trắng bệch vì lạnh, người như con gấu nhồi bông.... Tóm lại, trông emcực kì tàn tạ. Đang định bấm nút xóa anh đã giật lại.
"Không được xóa, ảnh cưới mà!"
"Cưới xin cái gì, xóa đi. Trông như con ngộ."
Anh đứng dậy, giơ cao máy ảnh.
"Không được, ảnh đầu tiên kiss nhau đấy."
"Kiss nhau hồi nào, chạm má thôi, xóa đi chụp cái khác."
Anh cười gian.
"Chụp cái khác nhé!"
Nói xong đã chạy biến đến chỗ 1 ông Tây gần đấy. Em siêu ngu Tiếng Anh, còn anh thì siêu giỏi. Anh liến thoắng cái gì đó với ông Tây, ông Tây cười cười "Ok!".
Anh chạy lại khoác vai em.
"Chụp thôi."
"Bây giờ à?"
"Ừ."
Đành thế, em cào cào lại tóc, nhìn vào ống kính.
"1, 2, 3!"
Tách!
Đơ. Cứng đơ.
Lần đầu tiên trong 16 năm trời vật lộn mới biết thế nào là kiss. Nụ hôn đầu tiên của emở 1 nơi vô cùng lãng mạn mà biết bao cô gái mơ ước. Nhưng ngại sắp chết, chỉ muốntìm 1 cái lỗ để chui xuống đất. Bức ảnh thứ 2 từ khi chúng ta bắt đầu yêu nhau, chỉ thấy mỗi cái đầu "đầy tóc" của anh và cái mắt "tròn không thể tròn hơn nữa" của em.
Lúc về, vào zing thấy có mấy thông báo"Henry đã tag bạn vào 1 ảnh". Em click vào xem, suýt thì ngã ngửa. Vội vàng vơ lấy cái điện thoại, tra tấn bàn phím bằng số điện thoại của anh.
"Gì thế người yêu? Mới xa anh 1 tí đã nhớ rồi à?"
"Thằng kia, mày chán sống rồi à? Tháo hết ảnh trên zing xuống!"
"Ơ anh đang tắm chẳng nghe thấy gì, thôi nhá!"
Anh cúp máy nhanh chóng. Em gọi lại, trongđiện thoại vang lên giọng nói vô cùng đầm ấm và thân thiện : "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
Em ném cái điện thoại xuống giường, hậm hực quay ra nhìn màn hình. Bỏ qua cái comment trêu chọc của bạn bè, em nhìn chằm chằm vào mấy bức ảnh, bất giác nở nụ cười. Down hết chỗ ảnh về, em tắt máy rồi trèo lên giường. Thật ra, đêm ấy em không nggủ được .
+++
Lần đầu tiên cãi nhau, vì 1 cái lí do hết sức vớ vẩn.
Hôm ấy em được nghỉ học, mấy đứa bạn trong lớp học thêm rủ nhau đi chơi. Anh nhắn tin rủ đi đánh lẻ, em không đi. 2 đứa nói qua nói lại, tự nhiên anh im re. Em thắc mắc, không biết anh đang nghĩ gì, chị gái gọi điện.
"Mày về nhanh lên, thằng Thảo nó nhắn tin cho mẹ bảo mày bỏ học đi chơi kìa."
Em nổi xung, gọi điện cho anh.
Lần đầu tiên cãi nhau, vì 1 cái lí do cực cực cực kì trẻ con. Lúc ấy em giận lắm. Anh cũng giận. Anh quát.
"*** về thì thôi, *** yêu đương gì nữa."
"Ờ, tao *** thèm."
"Biến ****** đi!"
"Sao mày không biến mà tao phải biến? Mày bố đời với ai thế?"
Em dập máy. Anh gọi lại, em tháo pin luôn. Cho anh thử cảm giác "Thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau" là như thế nào.
Thế là chia tay. Nhưng chẳng được bao lâu, sáng hôm sau anh lại mò đến đón em. Em làm mặt lạnh với anh, anh cười cười.
"Vợ ơi, lên xe đi học."
"Hôm qua đứa nào bảo *** yêu đương gì nữa cơ mà."
"Ơ thằng nào bảo ấy nhể?"
Em ghét cái kiểu làm như không có chuyện gì của anh.
"Thằng nào thằng ấy tự hiểu."
"Thôi mà vợ, anh xin lỗi mà."
Em mặc kệ anh hạ mình xin lỗi, "hiên ngang" đi xe ôm đi học. Anh kè kè đi đằng sau, em bảo ông xe ôm.
"Bác ơi, có thằng nào cứ đi sau mình ấy ạ."
Ông xe ôm ngoái lại, nhìn anh quát.
"Thằng kia, đi thì đi nhanh lên, bám *** tao làm gì?"
Anh trợn tròn mắt nhìn, nhưng không nói gì, vẫn kè kè đi sau. Ông xe ôm bực mình phóng nhanh, anh đuổi theo. Cuối cùng cũng đến cổng trường, em xuống xe định trả tiền, anh đã đưa tiền luôn. Ông xe ôm lườm lườm anh, rồi cũng đi. Em bật cười, mặt anh ngắn tũn.
"Tự nhiên bị ăn ****."
"Cho chết!"
Anh lại toét mồm.
"Vợ ơi, hết giận nhá!"
Em vẫn cười, đi thẳng vào trường.
Thế là chúng mình làm lành. Giận nhau, cãi nhau, đòi chia tay như cơm bữa. Hiện tại,"kỉ lục" chia tay của bọn mình đã "chạm mức" 1 tuần =)).
Có người yêu bằng tuổi, nhiều cái thích.
Ví dụ : Đi học cùng nhau, ăn sáng cùng nhau, làm bài tập hộ nhau, chép phạt hộ nhau, . . .
Cãi nhau nhiều, nhưng làm lành nhanh thôi.
Em với anh, thỉnh thoảng lại mày tao bốp chát. Phải nói là : Anh trẻ con kinh khủng.
Đâu cần phải yêu người hơn tuổi, em thích có người yêu bằng tuổi hơn.
Lớn rồi, còn 1 năm nữa thôi là thi đại học. Anh nói sẽ thi Ngoại Thương, còn em, em vẫn chưa định hướng được. Nhưng mình còn trẻ, còn nhiều thời gian cho nhau mà, lo xa làm gì cho mệt. Phải không?

Câu truyện tình cảm động

Đọc tiếp...

Friday, June 13, 2014

Hãy học cách làm bác sĩ của riêng mình để bất kể khi nào đau bạn cũng có thể tự chữa lành. Vì trên thực tế bạn sẽ Đau Không ít cho đến khi bạn kết thúc chặng hành trình của mình bằng một giấc ngủ ngon.

Trong cuộc sống muôn màu của chúng ta, bạn và tôi đều đã được nhận những tiếng cười của cuộc sống, và tiếng cười làm chúng ta hạnh phúc.
Nhưng cuộc sống không chỉ như vậy, đôi khi cuộc sống cũng làm cho bạn đau.
Có hàng ngàn nỗi đau, và mỗi người đều có những kinh nghiệm đau đớn khác nhau.
Có những nỗi đau nhẹ nhàng có thể dễ dàng qua đi và có những nỗi đau tận sâu trong tâm hồn rất khó nguôi ngoai.

                                  

Có những vết thương do trầy xước, ban đầu có thể rất đau nhưng không lâu sau sẽ khỏi. Có những cơn đau do gãy xương, ảnh hưởng đến cử động của bạn, nhưng qua một thời gian điều trị cũng sẽ khỏi.
Có những cơn đau do bệnh tật bên trong cơ thể, cần có bác sĩ chẩn đoán trị liệu kỹ lưỡng, bản thân nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thì mới khôi phục được sức khoẻ.

Nhưng còn có một loại đau chẳng phải do cọ xát, va đập, nứt gãy cũng chẳng phải do lây nhiễm bệnh tật, đó là vết thương tâm hồn do sự dằn vặt của bản thân, hay do các thất bại trong cuộc sống tạo thành.

Vì vậy, việc kiếm tìm những bài thuốc nhất định cho mỗi một đau đớn mà bạn vướng phải trong cuộc sống là rất cần thiết.

Ðể làm lành vết thương, thường cần phải trải qua một cơn đau khác.

- Thí dụ: - khi bị ngã và trầy xước bạn có đau không?
Tất nhiên, nhưng để bảo vệ vết thương và giúp nó mau khỏi bạn phải xát cồn. Chắc chắn sẽ rất xót.
Nhưng chẳng nhẽ vì sợ đau mà bạn không bảo vệ vết thương kia? Nỗi đau đớn có thể dữ dội hơn cả lúc đầu, nhưng sau đó vết thương mới có thể lành.

Cũng như vậy, nếu vết thương tâm hồn của chúng ta là sự dằn vặt do sai lầm của bản thân gây ra, thì cần dũng cảm tìm kiếm nguyên nhân và điều chỉnh. Việc này có thể khiến chúng ta cảm thấy khó chịu một lúc, nhưng nhờ thế mà khắc phục được nỗi đau khổ kéo dài suốt đời. Thế thì chúng ta còn do dự gì nữa?

Hãy hành động và tự chữa vết thương cho chính mình bất luận vết thương đó là do người khác hay do chính bạn gây ra. Bởi trên hành trình cuộc sống bạn có thể có bác sĩ riêng, nhưng cũng có thể chẳng có bác sĩ nào.

Việc học cách tự chăm sóc bản thân sẽ giúp bạn vững vàng tự tin đi trên con đường của mình.

Hãy học cách làm bác sĩ của riêng mình để bất cứ khi nào đau bạn cũng có thể tự chữa lành.

Vì trên thực tế, bạn sẽ Đau Không Ít cho đến khi bạn Kết Thúc Hành Trình của Mình bằng một Giấc Ngủ Ngon.

Tự chữa lành vết thương

Đọc tiếp...

Wednesday, June 11, 2014

Qua ô cửa kính trong suốt tôi có thể nhìn thấy bầu trời ngày hôm nay thật cao, thật xanh, nắng mang một màu ấm áp trùm lên mặt biển đang vỗ sóng rì rào. Tôi buông cán chổi, áp mặt vào tấm kính. Trên cao, một chiếc máy bay vừa ngang qua. Tôi luôn không thích máy bay vì nó gợi tưởng những cuộc chia ly. Mặc dù tôi biết, nếu đã muốn rời đi thì bằng đôi chân cũng khiến người ta chia lìa thế nhưng giống như một biểu tượng, máy bay là nỗi ám ảnh trong tôi.

Khi tôi lên mười ba tuổi, trong căn phòng bếp ấm cúng vang lên tiếng đổ vỡ và quát tháo. Chiếc bình hoa bằng pha lê trong suốt theo cánh tay của bố rơi xuống nền nhà, vỡ vụn ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ lấp lánh giống như những giọt nước trên khóe mắt mẹ dưới tia nắng đầu đông yếu ớt.

Tôi chợt nghe tiếng rạn vỡ trong tim.

Sau đó bố tôi rời đi, thật lâu thật lâu không về. Mẹ tôi rơi vào tình trạng khủng hoảng, buồn phiền không thiết bất kì điều gì, tôi bỗng thấy giận bố. Tôi tìm mọi cách để liên lạc với ông cốt chỉ mong ông trở về nhà, khi đó còn bé, tôi đâu có hiểu được suy nghĩ của người lớn, chỉ thấy bố rời đi mẹ buồn vậy thì nếu bố quay trở về mẹ sẽ vui, đâu biết được rằng lần quay về này mới là sự ra đi chính thức.



Ngày bố rời đi mẹ tự nhốt mình trong phòng còn tôi chỉ biết đứng lặng một góc, ngơ ngác nhìn ông bước lên xe, không hề quay lại nhìn tôi dù chỉ một lần. Xe lăn bánh, tôi vội vã chạy theo nhưng cuối cùng đã để lạc mất nơi cuối góc đường, tôi òa khóc. Những giọt nước đua nhau chảy dài trên gương mặt tôi, rơi xuống ướt đẫm một góc áo nhưng tôi vẫn không dừng lại. Đến bây giờ khi nghĩ lại, tôi cũng không rõ vì sao bản thân lại khóc nhiều đến vậy, là vì hiểu thấu được ý nghĩa của sự ra đi, là vì đau buồn hay vì hi vọng ông nghe thấy tiếng khóc của tôi mà quay trở lại?

Dù sao ngày hôm đó tôi cũng đã rơi nước mắt cho cả nửa đời người.

Vài ngày sau đó, mẹ dẫn tôi đến sân bay. Mới đầu tôi không biết mẹ cần điều gì ở đây, mãi cho đến lúc tôi thấy dáng người của bố lẫn trong đám đông qua lại mới hiểu ra, chúng tôi còn chưa nói lời tạm biệt. Bố ngạc nhiên khi thấy mẹ con tôi, khuôn mặt mệt mỏi thoáng buông lỏng. Tôi bước tới gần, ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt ông và im lặng. Tôi không biết nên nói với ông điều gì, không biết nên khóc hay nên cười, muốn nói câu “ Hẹn gặp lại” nhưng không thể mở miệng còn lời “Tạm biệt” thì lại quá xót xa. Bố và tôi cứ đứng nhìn nhau như vậy, lâu thật lâu đến mức cổ tôi tưởng chừng như sắp gãy lìa ấy vậy mà tôi lại mong giây phút này kéo dài mãi, như vậy sẽ không thấy bố xoay người bước đi và biến mất giữa biển người đông đúc ấy.

“ Con yêu bố.”

Tôi mấp máy môi khi vệt khói trắng chạy ngang bầu trời xanh ngắt, mang yêu thương của tôi đến một nơi xa xôi nào đó và để lại nơi đây những kỉ niệm giờ chỉ còn là bức tranh khuyết thiếu với những mảnh ghép bị thất lạc.

“Cốp”.

Tôi quay ngoắt đầu, mắt trừng lên giận dữ nhìn người phía sau. Nhật Minh không quan tâm tới cái quoắc mắt của tôi, thản nhiên cầm cán chổi nhét trở lại tay tôi kèm theo máy bộ đàm, chậm rãi nói

- Em có ba mươi phút để dọn dẹp nốt chỗ này và kiểm tra phòng ở ba tầng trên cùng.

Tôi siết chặt cán chổi, rít lên

- Ba tầng trên cùng? Ba mươi phút? Anh cho tôi là siêu nhân đấy à? Anh có biết khách sạn này rộng bao nhiêu mét vuông, một tầng có bao nhiêu phòng không mà dám quyết định như thế? Có giỏi thì anh làm thử đi, cứ ngồi chễm chệ trên ghế thì biết sao được.

Nhật Minh gập lại cuốn sổ trên tay, cau mày nhìn tôi một lúc rồi nhẹ giọng

- Em đến đây chưa đầy hai tháng còn tôi đã ở đây hơn hai năm, em là sinh viên thực tập còn tôi là quản lí, em nói xem ai mới là người không biết.

Tôi nhìn anh ta, á khẩu. Vừa rồi tâm trí hỗn loạn khiến tôi gân cổ lên cãi bất kể người đối diện là ai nhưng bốn chữ “sinh viên thực tập” vang lên như bát nước lạnh hắt vào người khiến tôi bừng tỉnh. Tôi cụp mắt, mặt cúi xuống nhìn sàn nhà sạch bóng, giọng nhỏ xíu

- Em xin lỗi. Chắc ban nãy em bị loạn trí rồi, mong anh đừng để ý mấy lời đó. Bây giờ em đi làm luôn đây. Chào anh ạ.

Nói xong, không đợi anh ta đáp trả tôi đã nhanh chóng chạy đi. Vừa lao đến thang máy vừa tự cốc lên đầu, tôi đúng là ăn nhầm gan hùm mật báo rồi nên mới dám to tiếng với anh ta như vậy. Người quản lí nổi tiếng nghiêm khắc này dù có ô dù to đến cỡ nào cũng vô dụng trước ánh mặt lạnh lùng của anh ta, huống chi ô dù của tôi bé tí teo, chắc anh chỉ cần ho một tiếng cũng đủ để tôi xách đồ ra đi.


Tôi nhìn đồng hồ, còn bảy phút nữa là hết ba mươi phút được giao mà hiện giờ tôi vẫn chưa kiểm tra xong tầng thứ hai. Tựa lưng vào bờ tường, tôi khẽ thở dài. Dường như Nhật Minh không thích tôi, từ ngày đầu tiên chạm mắt anh ta ở sảnh khách sạn tôi đã dự cảm được điều đó, chỉ là tôi vẫn hi vọng sẽ dùng khoảng thời gian hai tháng khiến anh ta thay đổi suy nghĩ, dù sao cũng là cấp trên, được anh ta yêu quý thì con đường sau này của tôi sẽ sáng lạn hơn. Tiếc rằng mọi việc chẳng được như ý, nếu không muốn nói là ngày càng tồi tệ.

Tôi lắc đầu, cố xua đi cái nhướn mày khắc nghiệt và ánh mắt nghiêm nghị của anh ta mỗi khi tôi hoàn thành một công việc. Thề có cái bóng đèn trên đầu, dù tôi có được nhận vào làm ở khách sạn nhưng chịu sự quản lí của Nhật Minh thì tôi cũng sẽ phủi tay mà nói lời tạm biệt.

“Haizz”.

Tôi thở hắt thêm cái nữa, với tay mở tung cửa sổ. Vị mặn của biển theo cơn gió tràn vào trong phòng cùng với những dải nắng nhạt màu hòa thành bản tình ca chào sớm mai tuyệt diệu. Tôi ngó ra ngoài, nghiêng đầu nhìn về mặt biển xa xa. Những con sóng nhỏ chạy vào bờ, tràn lên bãi cát trắng trải dài xóa đi dấu chân của đứa bé vừa in xuống. Tôi hoảng hốt bám chặt bệ cửa sổ, đôi mắt mở căng ra hết cỡ, đứa bé…

Tôi chạy ào xuống sảnh, vụt qua đám đông đang tụ tập trước quầy lễ tân và bỏ qua tiếng gọi với theo của Nhật Minh, cắm đầu chạy tới bờ biển, không kịp bình ổn lại hơi thở mà lao luôn xuống nước. Dòng nước tràn vào mắt cay xè khiến tôi sực nhớ bản thân cũng không thành thạo việc bơi lội này lắm nhưng tôi chẳng cách đứa bé bao xa nữa, làm sao có thể bỏ cuộc. Ngay khi bàn tay tôi túm được đứa bé thì cả cơ thể cũng rơi vào một vòng tay khác. Tôi quay đầu nhìn Nhật Minh, con người này dường như luôn ở phía sau tôi. Trước đó hẳn là tôi sẽ cáu điên vì mỗi khi anh ta xuất hiện thì sẽ không có việc tốt gì đi kèm nhưng giờ đây, thật may mắn vì có anh ta.

Tôi nằm dài trên bờ, cảm nhận luồng không khí đang tràn ngập khoang phổi và dòng nước biển chạy đều dưới thân. Nhật Minh ngay sau khi “vứt” tôi lên bờ đã sơ cứu cho đứa bé và mang nó trở về khách sạn, tôi thật lòng muốn chạy theo nhưng chân tay mềm nhũn không chịu nghe lời.

- Em ruốt cuộc là ngu xuẩn đến mức nào? Có biết động não suy nghĩ không hả?

Tôi nheo mắt nhìn người con trai đứng trên cao, anh ta dường như rất tức giận.

- Xin lỗi - Sau một hồi im lặng tôi nói dù chẳng hiểu vì sao lại xin lỗi anh ta - Có thể kéo em đứng lên không? Chân tay em không còn sức nữa rồi.”

- Đáng đời.

Nhật Minh quát nhỏ nhưng vẫn đưa tay nắm lấy bàn tay tôi. Chỉ đợi có vậy, tôi lấy hết sức giật mạnh kéo anh ta xuống, tiếng cười khanh khách thoáng chốc vang vọng.

- To gan nhỉ. - Nhật Minh hỏi như khẳng định - Không sợ tôi nữa sao? - Anh ta nằm xuống cạnh tôi, rất tự nhiên đem cánh tay tôi làm gối cho anh kê đầu.

Tôi cau mày, cái suy nghĩ không sợ Nhật Minh sao mà xa vời và lạ lẫm thế. Tôi dù sao cũng không ăn gan hùm mật gấu, chỉ cần anh ta hơi nhướn mày là đã so vai rụt cổ cả chục cây số rồi ấy chứ.

- Ha ha. - Tôi cười lớn - Em có sợ đâu, em tôn trọng và kính nể anh đó chứ. - Đã lâu không nịnh hót ai, xem ra miệng tôi vẫn còn dẻo lắm.

- Hừm. Nịnh ngọt nhỉ. - Anh ta chống tay, nghiêng đầu sang nhìn tôi - Vừa nãy sao không gọi người? Nếu không có tôi thì em phải làm sao?

Nếu không có anh ta thì tôi phải làm sao? Tôi cũng không biết, anh ta không cho tôi cơ hội để biết điều đó nhưng hẳn là tự bản thân cố gắng khắc phục hoặc mặc cho dòng nước đưa đi, vậy thôi. Đã lâu rồi tôi không có mong ước và thói quen ỷ nại vào người khác nên khi nghe thấy câu hỏi này có cảm xúc thật khác lạ.

- Không nghĩ ra ai để gọi.- Tôi thành thật đáp lại.

Nhật Minh chăm chú nhìn tôi, thoáng trầm ngâm. Một lát sau anh ta mở miệng.

- Từ sau hãy gọi tôi.

Tôi ngỡ ngàng, cố gắng tìm điều bỡn cợt trong đôi mắt sâu thẳm ấy nhưng không có.

- Vâng.

Tôi nghe thấy giọng mình hòa trong tiếng gió ù ù và tiếng sóng biển rì rào, thấy màu nắng vàng nở rộ trong đôi mắt Nhật Minh và thấy sự ấm áp len vào trong từng ngõ ngách nơi trái tim tôi.



Mối quan hệ của tôi và Nhật Minh đã bị đồn ầm trong khách sạn, họ phỏng đoán tình tiết và coi đó là sự thật hiển nhiên, từ đó họ quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt khác, không mấy thiện cảm. Nói tôi không bận tâm là giả, sự thật phải là tôi không có đủ thời gian để bận tâm mới đúng. Nhật Minh, anh chàng này không biết đã ăn nhầm bom mìn hay pháo nổ gì mà suốt cả ngày dùng khuôn mặt đen thui giao việc cho tôi, để tôi chạy Đông, chạy Tây, từ tầng mười xuống sảnh rồi từ sảnh ngược lên.

- Nhân viên trong khách sạn nghỉ làm hết cả rồi sao hay là chỉ có mình em là nhân viên hả? Anh đào đâu ra lắm việc cho em vậy? - Tôi uống một hơi cạn cốc nước dừa, nhét trả cốc vào tay anh, gân cổ lên hỏi.

Nhật Minh vươn tay phủi bụi trên vai tôi, chậm chạp cất lời

- Anh làm vậy là để tốt cho em, cho tương lai sau này của hai ta thôi.

- Tốt? Con mắt nào của anh nhìn thấy đó là tốt cho em hả? Mà tương lai cái gì? Hai ta cái gì? Đằng nào em cũng chỉ ở đây một tuần nữa còn anh thì ai dám gây sự với anh chứ, trừng mắt một cái cũng để họ rụt cổ rồi.

Bàn tay anh nắm đuôi tóc tôi không buông, ánh mắt nhìn tôi đột ngột nghiêm nghị, khuôn mặt cũng chợt lạnh băng.

- Một tuần? Ý em là gì?

Tôi cau mày, nắm lấy bàn tay của anh định gỡ khỏi tóc thì tay anh bỗng xiết mạnh, đan chặt vào ngón tay tôi. Tôi giằng ra không được, quát lên

- Anh buông ra. Bị hiểu nhầm như thế chưa đủ hay sao, anh lại muốn đổ thêm dầu vào lửa nữa à? Nhỡ có người bắt gặp thì giả định sẽ thành khẳng định đấy.

- Hiểu nhầm? Giả định?”. - Anh bóp mạnh tay, giọng trầm xuống - “ Em luôn nghĩ về chúng ta như vậy sao? Rốt cuộc thì em nghĩ mối quan hệ này là cái gì?”

Tôi ngơ ngác nhìn Nhật Minh, không hiểu vì sao anh đột nhiên tức giận đến vậy.

- Thì…là bạn.- Tôi lắp bắp.

- Bạn. - Anh lặp lại, đôi mắt từng rạng rỡ ánh mặt trời giờ âm u và xám xịt, tôi dường như có thể nghe thấy tiếng sấm chớp từ trong lồng ngực anh. - Tốt lắm. Em cứ ngu ngơ như vậy mãi đi.”

Nhật Minh buông tay tôi, xoay người đi thẳng. Trong thoáng chốc, tôi như nhìn thấy hình ảnh nơi sân bay tái hiện, phải chăng anh cũng sẽ giống bố tôi rời đi không bao giờ trở lại nữa. Đôi mắt tôi đột ngột cay xè, lồng ngực giống như bị đá đè nặng, khó chịu đến không thở được.


Nhật Minh giận tôi, suốt ba ngày liền anh không đoái hoài đến tôi dù chỉ là một ánh nhìn. Mới đầu tôi còn sun xoe chạy theo, giở hết mọi chiêu trò nịnh nọt, lời ngon tiếng ngọt có bao nhiêu đều đem ra nói hết cả nhưng vô dụng thành ra tôi bắt đầu quay sang giận ngược lại anh.

Nhưng tôi cũng chẳng giận anh được bao lâu, một cuộc điện thoại từ nhà đã khiến tôi bỏ hết mọi thứ mà chạy tới bệnh viện… mẹ tôi vừa bị đột quỵ.

Băng ghế chờ ngoài phòng cấp cứu chỉ có mình tôi ngồi, cả không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức tiếng tim đập cuồng loạn trong lồng ngực tôi cũng có thể đếm rõ từng nhịp. Hai bàn tay xiết chặt lấy nhau, mặt gục xuống đầu gối, tôi bây giờ chơi vơi như đứng trước vực thẳm, chỉ cần sơ sảy một mi-li-mét thôi là mọi thứ sẽ vĩnh viễn tối đen như bóng đêm đang bao trùm ngoài kia.

Tôi thấy sợ hãi. Tôi bỗng thấy cần anh.

Anh đã từng nói hãy gọi anh nhưng đó là trước khi anh giận tôi còn bây giờ, nếu tôi gọi anh có đến không? Nếu anh không đến thì tôi phải làm sao? Tôi không muốn trải qua cái cảm giác mong chờ và hi vọng rồi lại tuyệt vọng một lần nữa, chỉ chuyện của bố thôi cũng đã đủ rồi.

- Em ổn không?

Bóng đen đứng trước mặt dịu dàng hỏi còn tôi thì ngơ ngác ngước nhìn anh. Anh đến rồi, không đợi tôi gọi anh cũng đã xuất hiện rồi. Tôi bỗng thấy khóe mắt cay cay, miệng mấp máy vài cái nhưng không thể thốt lên bất cứ lời nào, ngôn ngữ thoáng chốc không còn cần thiết nữa.

- Mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi. Đừng sợ, có anh đây rồi.

Anh ngồi xuống, kéo tôi vào lòng. Tôi úp mặt vào ngực anh, cố nén hai dòng nước mắt nhưng cuối cùng vẫn làm ướt đẫm vạt áo anh. Tôi khóc rưng rức giống như đứa trẻ mặc cho anh khuyên bảo thế nào cũng không dừng lại.

- Ôi trời, có phải trước khi anh đến em đã uống hết bốn lít nước rồi không hả? Bệnh viện sắp biến thành cái ao rồi có biết không?

- …

- Nè, sao vẫn chưa ngừng khóc. Anh vội vàng tới đây nên không mang thêm cái áo nào nữa đâu, em còn khóc nữa thì anh phải cởi trần mất. Nhưng vẫn tốt hơn đóng khố. - Anh nói thêm - Mà giờ thì hỏi tội em đây, tại sao không nói cho anh? Có biết lúc nghe được tin anh đã lo sợ đến mức nào không hả? Tìm em thì không thấy bóng dáng, gọi điện thì không liên lạc được. Anh suýt thì phát điên, anh điên rồi em có chịu trách nhiệm được không?

Cùng lắm thì nuôi anh. Tôi thầm nghĩ và bị chính ý tưởng đó dọa cho sợ hãi. Tôi cọ mũi lên áo anh, lẩm bẩm

- Em xin lỗi.

Anh thở dài, đẩy người tôi ra để mặt đối mặt với anh.

- Sao lúc nào cũng là câu đấy? Từ sau cấm em nói anh nghe hai chữ đó nếu không anh gõ đầu em, rõ chưa?

Tôi bĩu môi, tạm gật đầu cho anh vừa lòng. Anh nghiêm mặt nhìn tôi, đoạn giơ tay che kín mắt khiến phía trước tôi tối đen.

- Đừng nhìn anh lúc này, chỉ nghe anh nói thôi, được chứ?. - Anh hỏi, cũng không đợi tôi trả lời mà nói luôn - Anh không định nói ra ngày hôm nay, càng không phải trong hoàn cảnh như thế này nhưng em ngu ngơ quá, chỉ sợ chậm một chút thôi là em sẽ vuột ra khỏi tầm nhìn của anh. Dương, em nghe đây. Cô gái như em kiên cường khiến anh đau lòng, ngu ngơ khiến anh khó chịu, cô đơn khiến anh xót xa. Anh luôn đứng phía sau dõi theo em nhưng giờ không đủ nữa, anh muốn đi bên cạnh em, như vậy có được không?

Như vậy có được không? Tôi không biết nữa, đột ngột như thế, trong hoàn cảnh và ở một nơi như này, đầu óc tôi thực sự không theo kịp những gì anh nói.

- Em… - Tôi mở miệng rồi lại im lặng. Tôi không biết nên nói gì với anh.

Anh buông tay, đôi mắt ấm áp xoáy sâu vào tôi.

- Không phải trả lời ngay, anh cho em thời gian suy nghĩ. - Anh nghĩ một lát rồi nói thêm . - Anh không chấp nhận hai chữ “ Xin lỗi” kia đâu.

Tôi bật cười, đồng ý với anh.

3. Mẹ tôi đang dần bình phục…cả về sức khỏe lẫn con mắt. Chả thế mà mỗi lần anh đến ánh mắt của mẹ không sáng rực như ánh đèn thì cũng đầy ẩn ít liếc ngang liếc dọc, mà người con trai được nhìn như chiếu tướng kia chẳng mảy may ngại ngùng, hơn thế nữa còn một câu “ Cô” hai câu “ Cô” ngọt sớt. Mẹ và anh nói chuyện hòa hợp với nhau, đến mức tôi còn nghĩ anh là con riêng của mẹ ở bên ngoài. Dĩ nhiên vì cái ý nghĩ đó mà tôi đã bị tổng sỉ vả từ cả hai hướng nhưng càng như thế, tôi lại càng nghi hơn.

- Nó mà là con riêng của mẹ thì con chỉ còn nước khóc ròng thôi, lấy nhau thế nào được. - Mẹ cầm lấy miếng táo tôi vừa bổ, vừa nhai vừa nói.

- Nó? - Tôi nhướn mày - Sao mẹ gọi thân mật thế? Mà lấy cái gì mà lấy, mẹ cứ nghĩ đâu đâu.

- Xì. - Mẹ cười - Tôi đẻ cô ra, nuôi cô lớn từng này mà không biết suy nghĩ cô thế nào sao. Có mà ưng quá đi chứ, còn làm bộ.

- Mẹ. - Tôi rít lên - Con có thật là con của mẹ không đấy? Sao càng ngày con càng thấy mình là đứa được nhặt ở thùng rác mang về vậy?

Mẹ lấy thêm một miếng nữa, tôi nhìn đĩa táo đã vơi đi một nửa mà hoài nghi có phải bà thực sự mới ốm dậy không.

- Bố cô mà nghe được chắc buồn phải biết. Ông luôn tự hào vì có đứa con gái xinh đẹp giống ông chín mươi phần trăm mà.
Tôi nghe mẹ nhắc đến bố, lòng gợn sóng. Gần mười năm nay hai mẹ con tôi đã nói rất nhiều chuyện, rất nhiều chủ đề được thảo luận từ tầm vi mô như cô bán cá hôm nay thế nào cho tới tầm vĩ mô thế giới thay đổi ra sao, duy chỉ có vấn đề về bố là không được đả động. Tôi vẫn cứ ngỡ nó sẽ giống như chiếc ghễ gãy bị vứt trong một góc trên gác xép, sẽ chẳng bao giờ được mang ra ánh sáng mà cứ thế phủ bụi theo thời gian, vậy nhưng cuối cùng mẹ lại yêu cầu mang nó xuống.

- Làm mẹ sao không hiểu con mình đang nghĩ gì, đang băn khoăn gì chứ.
Mẹ liếc tôi, bàn tay vỗ vào mép giường ý bảo tôi ngồi xuống đó.

- Có những chuyện mẹ không đề cập tới vì nghĩ rằng đã là quá khứ thì để cho nó qua đi, dù có hoài niệm sâu sắc thì tất cả đã không còn như lúc ban đầu, không nghĩ rằng con vẫn mang nó theo như một nỗi ám ánh. Mẹ xin lỗi.

Con gái, mẹ biết con đã đau buồn nhiều. Khiến con có một tuổi thơ không trọn vẹn, mẹ thật lòng xin lỗi. Gần mười năm trôi qua, nhiều lần nhìn con kiên cường mà lớn lên mẹ cũng rất đau lòng nhưng con đã sống tốt, phải không? Mẹ đã nhiều lần tự hỏi có hối hận khi đã yêu và lấy bố con không, đáp án là không. Nếu cho mẹ lựa chọn một lần nữa thì mẹ vẫn cứ quyết định như vậy bởi vì con yêu à, những kỉ niệm với bố con là quãng thời gian đẹp nhất, hạnh phúc nhất mẹ từng có, giống như con là điều tuyệt diệu nhất mà mẹ có, mẹ tin bố con cũng nghĩ vậy.

- Mẹ nghĩ vậy thật sao? Không phải bởi vì con mà bố mới rời đi sao? - Cầm lấy bàn tay mẹ đang xoa đầu, tôi áp lên má mình.

- Con bé ngốc, bố con rất yêu con, kể cả khi ông ấy rời đi thì tình yêu ấy vẫn không thay đổi. - Mẹ cười hiền. - Vậy nên con đừng sợ gì cả, hãy cứ làm theo những gì con tim con mách bảo. Bởi vì con sống là cho hiện tại, đừng lo sợ về tương lai hay băn khoăn về quá khứ, chúng chỉ khiến con cảm thấy mệt mỏi và bỏ lỡ những điều tốt đẹp hiện có mà thôi.

Tôi rưng rưng nước mắt, ào vào lòng mẹ. Ngay khi cảm xúc đang dâng trào khiến tôi muốn nói vài lời cảm động thì mẹ cất lời

- Thế nên đừng làm khổ thằng Nhật Minh nữa, chúng mày nhanh nhanh lên cho mẹ có cháu bế.

Tôi…

Hóa ra đây mới là mục đích của mẹ khi nói về bố, hẳn là anh đã thủ thỉ bên tai mẹ lâu rồi. Giờ thì tôi không chỉ đối phó với riêng giặc ngoài mà người trong nhà tôi cũng bắc cầu cho anh sang rồi, tôi làm sao mà thắng được.

*
hoang hon
Hoàng hôn buông xuống, tôi cùng anh dảo bước về bệnh viện. Ban nãy mẹ nói muốn ăn cam nên đuổi chúng tôi ra ngoài, bà yêu cầu là loại cam mua ở quán quen khiến chúng tôi đi lòng vòng mấy con phố mới mang được chúng về. Nhìn anh tay xách nách mang đủ các loại túi mà tôi muốn cười, đây là hình phạt vì dám nhờ mẹ tôi làm cứu viện cho anh.

- Em cười cái gì?

Tôi chớp mắt, chạy lên một bước để đứng đối diện với anh đoạn bắt chước anh nghiêm mặt, ánh mắt cũng tỏ rõ vẻ hối lỗi.

- Về câu hỏi của anh, em đã nghĩ trong suốt những ngày qua. Anh biết đấy, chuyện của bố em….

- Anh nhắc lại là anh không chấp nhận lời xin lỗi.

Tôi nhìn anh căng thẳng mà thấy hả hê trong lòng. Thường ngày anh lạnh lùng lắm mà, nghiêm khắc lắm mà, chỉ cần trừng mắt là khiến người khác rụt cổ ấy vậy mà giây phút này lại giống như đứa học trò mới lớn khi phải trả bài trên bảng.

- Nhưng em thật sự…

- Thôi, không cần nói nữa. Anh cho em thời gian suy nghĩ, đến khi nào em gật đầu đồng ý thì hãy trả lời anh.

Nói rồi anh bước đi, bỏ qua cả nụ cười tinh ranh trên khuôn mặt tôi.

- Đứng lại. Anh không muốn đi bên cạnh em nữa à? Bước nhanh như thế em đuổi làm sao kịp.

- Em nói gì? - Anh quay ngoắt lại nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh như những ánh sao trong đêm trời quang.

- Thích em nhé, được không?

Tôi cười và anh cũng cười. Một tiếng ừ nhẹ theo gió vờn qua đuôi tóc tôi, mặt trời trải xuống màu vàng đậm nhuộm kín ánh mắt anh. Tôi chưa từng thấy một chiều hoàng hôn nào đẹp đến vậy, ấm áp đến vậy giống như bàn tay anh đan chặt vào những ngón tay tôi.

truyen ngan hay y nghia,ket thuc mot tinh yeu,truyen ngan hay nhat

Mãi mãi đi bên em anh nhé

Đọc tiếp...

TẠI VÌ EM YÊU ANH
My nhấc cánh cửa số máy bay nhìn ra, Cô đang bay trên những đám mây trắng mịn màng khổng lổ tựa như một cánh đồng bông bất tận. Bảng điện tử mới nguyên trên máy bay báo đã đi được 2/3 chặng đường. Vậy là chỉ còn 30 phút nữa cô sẽ ở cùng một thành phố với anh. Cô kéo tắm chăn mỏng màu đất, mơ màng chìm vào giấc ngủ. My không hề báo trước với anh về chuyến đi này, cô muốn Anh bất ngờ.


My và Anh chơi với nhau từ khi còn chạy tung tăng trong cái nhà văn hóa quận cũ kỹsơn màu vàng nghệ. Bố mẹ anh và bố mẹ cô là bạn. Lúc đó cô như con trai với mái tóc tém ngắn cũn, hoe vàng. Ngày nào cô cũng chạy huỳnh huỵch với lũ con trai tronglớp học võ. Anh lúc nào cũng hối hả chạy theo sau làu bàu: “Bác đã dặn em không được đánh nhau cơ mà”. Đến cấp 3 cô và anh cùng trường. Khi cô còn là một cô nhóc lớp 10 nhắn nhít thì anh là “hot boy” của những cô nàng cùng khối. Và cô luôn là người vận chuyển những bức thư từ các nàng đến anh. Anh chẳng bao giờ hồi âm những lá thư ấy. Đôi lần cô thắc mắc hỏi anh tại sao anh không thích cô nào hết,anh cười cười. Và như thế suốt 4 năm Đại Học Anh cũng không có cô bạn gái nào. Còn cô khi vào đại học cũng có nhiều anh làm đuôivà cũng có vài mối tình không thành. Và mỗi lần như thế cô lại lôi anh ra ngồi nghe cô kể lể, tâm sự. Anh nhìn cô khóc rấm rức và an ủi.

Tiếng cơ trưởng thông báo rè rè máy bay sắp hạ cánh. My choàng tỉnh, dựng thẳng lưng ghế. Tiếng động cơ gầm rú. Máy bay hạ cánh, nhiệt độ bên ngoài 18 độ C. My kéo va li tay run rẩy vì gió lạnh, vẫy một chiếc taxi về trung tâm thành phố. Cô yêu cầu bác tài xế già có gương mặt phúc hậu cho xe ngang vào đường Trần Phú, cô muốnngắm nhìn những công trình anh đang hoàn thành. Anh đang phụ trách một dự án cao ốc văn phòng trong vòng sáu tháng tại thành phố này. Những hàng hoa sữa bên đường nở trắng một góc phố, mùi hương kết đặc vào gió lạnh. Anh thường miêu tả những con đường đầy hoa sữa trắng khi trò chuyện cùng cô trên mạng, những bức ảnh Anh chụp màu đen trắng làm cô luôn hình dung về một thành phố trầm buồn và cổ kính.

My nhận phòng khách sạn, quăng mình lên giường chui vào tấm chăn dày cộm. Cô đã xin nghỉ phép một tuần sau chuyến công tác để ở lại đây, vé máy bay cũng đặt trễ lạimột tuần. Cô muốn anh đưa cô đi khám phá mọi ngóc ngách thủ đô. Anh sẽ chẳng bao giờ từ chối những yêu cầu của cô. Từ bé đến giờ anh cứ như một người anh tận tụy chăm sóc cô em gái nhỏ. Chương trình làm việc của cô là tham gia một hội nghị vềsản phẩm mới, gặp gỡ vài khách hàng chủ chốt và gửi báo cáo về trước kỳ nghỉ phép.

Buổi hội thảo kết thúc sớm, My kéo áo khoác, choàng khăn và đi bộ dọc vỉa hè, đường phố vẫn nhộn nhịp nhưng không hối hả. Ai cũng co ro cuộn mình trong những chiếc áo đầy màu sắc. Cô muốn đi bộ đến khu chung cư anh ở. My mỉm cười hình dung anh sẽ há hốc mồm ngạc nhiên khi thấy cô xuất hiện. Anh sẽ cốc đầu cô và hỏi:
- Sao ra mà không báo anh biết
My sẽ cười to:
- Bác nhờ em ghé qua kiểm tra anh và nhờ em giới thiệu cô nào đó cho anh, bác sợ anh ế.
Mẹ Anh là một người phụ nữ của gia đình dịu dàng, đôi lần thấy Anh và My quấn quýtbác hay nói:
- Con trai Bác mãi không chịu lấy vợ, hay con làm dâu bác nha.
Những lúc như thế My cười ngặc nghẽo:
- Bác cứ ghẹo con.
Những lúc như thế anh chỉ nhìn My và cười dịu dàng.
My leo hết dãy cầu thang, ngó ngiêng tìm số nhà. Cô nhấn chuông và hình dung gương mặt anh sau cánh cửa. Cửa xịch mở. My bất động: một cô gái quần sóoc ngắn, áo ba lỗ tóc búi cao, da trắng ngần mỉm cười hỏi:
- Xin chào, chị cần tìm ai?
My như hóa đá, có tiếng người trong nhà: “Ai vậy em?” Rồi cô cũng thấy gương mặt quen thuộc sau lưng cô gái. Anh há hóc mồm:
- My hả, em ra hồi nào?

My bất thần quay lưng bỏ chạy. Tiếng anh gọi vọng phía sau lưng. Cô chạy mải miết ra khỏi chung cư rồi lững thững đi chậm chạp dưới hàng cây. Cô không hiểu sao mình thấy tức giận, tim mình nhói lên tê buốt. Trong đầu cô liên tục vang lên câu hỏi: Cô gái ấy là ai, sao ở cùng với Anh và sao chưa bao giờ Anh nhắc đến cô ta.

My về khách sạn vùi đầu vào chăn mặc điện thoai cứ reo liên tục. Sáng My đến hội nghị với vẻ bần thần mệt mỏi, cả đêm cô cứ thao thức với hàng ngàn câu hỏi và cô tự hỏi tại sao cô lại thấy tức giận, sao cô lại bỏ chạy mà không dám đối mặt với Anh và cô gái ấy. Cô tức giận vì điều gì, nếu cô ấy là bạn gái anh thì đã sao, đã bao lần cô hối thúc anh có bạn gái, bao lần cô làm mai hếtngười này đến người nọ cho anh. Cô có cảm giác như mình vừa để mất một thứ gì quý giá và quan trọng lắm.

Đã một tuần, hôm nay là ngày công tác cuối cùng. My gửi đi bản báo cáo. Cô nhấc điện thoại:
- Alo, chị Lan ạ, chị hủy dùm em tuần phép nha, chị đổi vé máy bay dùm em, chuyến bay sớm nhất trong tuần. À, không có gì đâu chị vì em không biết làm gì ngoài này cho hết một tuần.
Kết thúc buổi gặp gỡ với khách hàng, My vềkhách sạn, cô sẽ dọn dẹp hành lý, dạo một vòng hồ Gươm và sẽ ngủ một giấc chờ chuyến bay về Sài Gòn. Tối qua cô thức trắng và cô đã tìm thấy câu trả lời cho mình. Có lẽ đó là tình yêu. Có lẽ cô đã yêu anh, suốt một tuần cô nhớ Anh cồn cào, hình ảnh Anh và cô gái trẻ cứ bám lấy cô. Nhưng giờ đây cô đâu còn làm gì được nữa.

Lễ tân khách sạn đưa cô chìa khóa phòng và báo có khách đợi ở sảnh. My hơi thắc mắc, đâu ai biết cô ở khách sạn này. Cô thấy Anh ở sảnh.

Hai đứa đi dưới hàng cây quanh hồ. Trời chiều muộn, mặt hồ Gươm dát vàng bí hiểm. Cô bước bên anh chầm chậm:
- Sao em ra mà không báo anh?
- ……….
- Sao không cho anh biết em ở khách sạn nào? Làm anh phải gọi về nhờ Bác hỏi công ty em đấy.
- ………
- Mà sao em tìm đến nhà anh rồi lại bỏ đi?
- ………
- Sao anh gọi điện thoại bao nhiêu cuộc mà em không nghe?
- ………
- Anh thấy em kỳ lạ sao đấy, thật ra là em có chuyện gì?

Bao nhiêu tức giận lại bùng lên, My quay lại nói như hét:
- Ừ thì em ra không báo vì em muốn anh bất ngờ, ừ thì em đến nhà anh nhưng em thấy cô ấy ở đó, sao em có thể vào được, Ừ thì em cư xử rất lạ đó….
- Sao tự dưng em lại nổi giận như thế, anh đã làm gì?

My bậm môi ngăn không cho mình bật khóc.
- Đúng rồi anh không làm gì cả, lỗi là tại em, tại em tức giận vô cớ…. Ừ thì là em ghen đó. Nhưng em có là gì của anh để mà ghen chứ. Nhưng tại vì…. em yêu anh.
My khựng lại, sao cô có thể nói điều đó ra như thế được. Anh sững lại. Một giây,hai giây, gương mặt anh giãn ra, anh mỉm cườiấm áp. My thấy mặt mình nóng bừng. Cô quay lưng toan bỏ chạy. Một vòng tay ôm chặt níu cô lại. Giọng Anh ấm áp qua tai:
- Cuối cùng Anh cũng đợi được câu nói này. Sao đến tận bây giờ em mới nhận ra hả cô ngốc. Anh đã chờ em bao nhiêu năm rồi biết không?

Anh ta chờ mình, vậy hóa ra đó là lý do bao năm nay anh không có bạn gái. My thấy timmình xúc động, cảm giác đó lan tỏa đến từng ngóc ngách tế bào.
- Nhưng còn cô gái ấy – My thấy tim lại nhói lên
- Cô ấy xinh đẹp và đáng yêu lắm, anh cũng muốn yêu cô ấy lắm nhưng cô gái đó gọi mẹ anh bằng dì đấy.
Anh phá lên cười khoái trá.

My xoay người lại vừa ngượng vừa giận:
- Sao anh không nói với em từ đầu.
- Làm sao nói đây – Ánh mắt anh ấm áp – Mà nói ra thì sao anh nghe được rằng em yêu anh.
My mỉm cười tựa đầu vào Anh, không gian thoang thoảng mùi hoa sữa, mặt hồ Gươm bình yên đến lạ. Điều cô đang nghĩ đến lúc này là báo cho chị Lan rằng cô không cần đổi chuyến bay nữa.

truyen ngan hay y nghia,truyen ngan hay nhat

TẠI VÌ EM YÊU ANH

Đọc tiếp...

Tuesday, June 10, 2014

"Linh à!

Hải Anh đi rồi, hai ngày trước. Anh phải đi thôi để giải thoát có thế em mới không tiếp tục chịu tổn thương.

Anh yêu em đó là sự thật, nhưng anh không được lựa chọn. Nếu không đi anh sẽ nổ tung mất, vì lo lắng cho anh, cho em và...cho cô ấy.

Hải Anh – đó là một dòng chảy khác với những dòng chảy thông thường. Nếu là nước, gặp đá nó sẽ luồn qua khe mà chảy, nhưng một dòng nước trườn qua đá, quăng mình từ trên cao xuống để bọt tung trắng không trung, đó mới là Hải Anh. Cô ấy như một cây mầm lách ra từ khe đá để sống, cô độc và thách thức. Bản thân cô ấy không thể làm khác được.

Ai sinh ra cũng có số mệnh. Theo lẽ thường, ai cũng có một bàn tay để nắm lấy khi yếu mềm. Nhưng số mệnh của Hải Anh mãi không thể nắm được bàn tay dành cho mình.

Nếu có thể gần Hải Anh, anh tin em cũng làm như anh bây giờ. Với một cô gái trẻ nếu có một đời sống nội tâm phiêu linh, một tâm hồn tha hương mãi không thể có bến đỗ: Đó là một số phận bất hạnh.

Nếu anh yên tâm về bên em tức là anh độc ác với cả ba chúng ta. Hải Anh cũng giống như em, không yêu cầu ở anh bất cứ điều gì. Nhưng chính vì vậy anh càng cần phải có trách nhiệm với cả hai. Cô ấy chỉ còn hai tháng nữa thôi. Anh muốn hai tháng cuối cùng, cô ấy được sống như lẽ thường một người con gái bình thường được hưởng.

Yêu em!"

Linh thấy hình như mình đang mơ bị rơi từ một tầng cao, rơi mãi, rơi mãi vẫn không chạm được tới đáy. Toàn thân ngập đầy cảm giác chênh vênh như phóng xe từ một con dốc cao với tốc độ lớn.


NẮM GIỮ MỘT TRÁI TIM


Căn hộ với giàn hoa tigôn xanh mướt lá ngoài ban công vẫn ấm sực mùi của anh. Tàn thuốc hút dở bị dập vội, túi thức ăn cho cá vẫn mở, đặt ngay cạnh bể. Bản thiết kế anh bảo hai hôm nữa phải giao nộp còn vẽ dở. Chiếc áo sơ mi kẻ Linh nhắc anh thay hôm qua còn treo trên mắc phòng tắm chờ giặt. Tất cả đều im lìm, yên lặng.

Mọi dấu hiệu đều cho thấy một cuộc sống bình thường sẽ tiếp diễn vào ngày hôm sau. Nhưng chủ nhân của nó giờ biến mất, như kết quả của sự thôi thúc đột ngột không thể cưỡng lại.

Người đi dù chưa biết phải đi đâu nhưng ít ra còn có một mục tiêu cụ thể để kiếm tìm, đeo đuổi. Còn người ở lại, có nơi để đi, có nhà để về nhưng vô định đến đáng thương. Làm sao để tiếp tục, làm cách nào để vượt qua? Linh không hiểu, không làm cách nào để có thể đồng cảm với kiểu yêu của anh với mình, kiểu nhớ thương, hoài vọng với một miền xưa cũ vốn biết chắc sẽ chỉ có khổ đau.

Hải Anh là điều gì trong tim anh? Vết thương có thể lành, nhưng còn vết sẹo nó để lại mãi không thể mất đi được sao?

Nhớ lần đầu tiên gặp Hải Anh, cô linh cảm người con gái này sẽ là nỗi ám ảnh suốt cuộc đời mình.
*

Phòng hát ồn ã tiếng nhạc. Mọi người nói chuyện với nhau bằng tiếng cười, ào ào chào hỏi qua quýt rồi nhanh chóng hòa vào cuộc vui như thể chào hỏi giữa họ là quá khách sáo và xa lạ. Anh sôi nổi, nhiệt thành khiến sự xuất hiện của Linh bớt lạc lõng, thậm chí là gây chú ý.

Anh luôn như thế, nhẹ nhàng đủ để Linh thấy được yêu thương, mạnh mẽ đủ để Linh thấy mình nhỏ bé. Một niềm tin chắc chắn rằng anh đến với Linh là kết quả của sự suy nghĩ chín chắn và có trách nhiệm. Cô tự thấy mình xứng đáng nhận được tình yêu đó sau hai năm chờ đợi.

Nhiều lúc nghĩ lại, Linh chẳng biết mình dũng cảm hay là ngốc nghếch. Chỉ chờ thôi chứ không hy vọng, như thể không làm khác được, không quên nên phải nhớ. Đơn giản vậy thôi!

Cửa phòng chợt mở, ánh sáng ùa vào ôm gọn một dáng người nhỏ nhắn, theo sau là Nam – bạn thân của anh. Ai cũng ồ lên, tiếng hát im bặt. Mọi người chào đón bằng tất cả sự vồn vã.

Anh chàng đang nghêu ngao hát nói luôn vào mic: "Oa, Hải Anh hả, muốn con gái lớp này tức điên lên vì ghen tỵ hay sao. Bạn ngày càng xinh đấy nha."

Một luồng điện xẹt qua làm đầu Linh đông cứng lại, cánh tay đang ôm trong lòng khẽ giật lên bất ổn. Thì ra đây là Hải Anh, người con gái khiến trái tim anh đóng băng trước tình cảm của Linh suốt hai năm. Bức vách vô hình, Linh luôn mơ hồ nhận thấy giữa mình và anh đang hiện diện rõ ràng trước mắt. Chưa khi nào sự im lặng của anh lại làm Linh nhói buốt đến thế.

Chị ngồi ngay phía đối diện, bàn tay với vết sẹo dài hiện ra trước mặt anh. Trong mắt anh, chẳng thấy gì khác ngoài nỗi nhớ nhung kìm nén. Thoáng thấy ngón tay anh khẽ ẩn sâu như muốn siết chặt thêm nữa.

Trong khoảnh khắc, Linh thấy mình không còn tồn tại nữa.

- Lâu rồi mới gặp, Trung khác quá! – Chị khẽ nhoẻn cười. Ánh nhìn kia sao dịu dàng quá đỗi và nụ cười thì...

Ký ức trong Linh ùa về. "Em có biết là lúc cười trông em tuyệt lắm không, thêm chiếc răng khểnh nữa thì hoàn hảo". Anh nói với vẻ si mê lộ liễu khiến tim Linh như muốn tan chảy. Cô vui đến mấy tuần sau, ngày nào cũng ngồi trước gương và cười một mình, ngắm một mình.

ngồi cười một mình

Giờ Linh mới hiểu đó không phải là một lời khen, đúng hơn nó là niềm khao khát, nỗi nhớ nhung, mong tìm lại hình dáng cũ của một người chưa bao giờ cũ trong anh – kể cả khi đã yêu Linh. Ngay cả Linh cũng thấy mềm nhũn trước nụ cười ấy, huống chi... Không thể phủ nhận chị sở hữu một nụ cười nhiều người phải mơ ước. Nó bao chứa một nét cuốn hút lạ lùng.

Lòng Linh ngợp lên những cảm xúc xáo trộn, vừa muốn rời khỏi nơi đó, lại vừa muốn ở lại để xác định rõ một điều, một điều kể cả khi ngủ cô vẫn miên man tự hỏi.

Bất thần, bàn tay với vết sẹo dài trên mu bàn tay lướt sang phía Linh, đôi mắt mở to. Linh nhìn thấy trong đó có điều gì rất tối, nhiều u uất được gửi đi trong ánh nhìn. Chị thoáng ngỡ ngàng sau lời giới thiệu của anh về Linh. Nhưng trong tích tắc, miệng chị lại mở rộng:

- Trung à, cuối cùng cũng có người trói được chân rồi.

- Em thật xinh. – Quay sang Linh, chị nói.

Bất giác tay Linh bị siết chặt suýt nữa bật lên thành tiếng. Chị vội thả ra, hơi thảng thốt giống như nhận ra mình vừa làm một việc vô thức.

Nam ghé sát lại và chị bị cuốn đi, hoà vào câu chuyện của mọi người. Nam quan tâm đặc biệt đến chị, Linh nhận rõ điều đó khi anh khẽ gỡ ly rượu trên tay chị xuống, khi anh cúi thật thấp xuống tóc chị, và cánh tay luôn trải rộng trên thành ghế phía sau. Có lúc mái đầu chị ngã ra sau, tóc xõa kín bàn tay anh.

Vẻ si mê lộ rõ trên mặt, trong mắt Nam. Còn chị dường như cố tình không bận tâm đến điều đó, buông lơi hành động mà vẫn tạo ra sự lạnh lùng cần thiết, một sự lả lơi thông minh.

Tan tiệc, anh đưa Linh về, tới nhà, anh bị bố Linh giữ lại. Bố quý anh. Nhìn anh cười tiếp chuyện bố, Linh chỉ muốn oà khóc. Vừa phải làm vui lòng Linh, vừa khổ sở đè nén nỗi nhớ đến khắc khoải một người, nghĩ vậy lòng Linh như muốn thắt lại.


Tiễn anh ra ngõ, Linh cố cười:

- Hôm nay em rất vui, bạn anh ai cũng dễ gần, chị Hải Anh...

- Anh xin lỗi. Anh cần một chút thời gian nữa.

- Anh đừng áy náy. Bao lâu nữa em cũng chờ, chỉ cần anh được sống thoải mái.

- Anh cũng không muốn như thế này mãi. Hai năm rồi, giờ mới gặp lại một lần.

- Lúc chờ xe, em tình cờ nghe thấy chị Hải Anh nói chuyện với bạn. Hình như chị ấy vẫn chưa yêu ai. Có phải anh còn...

- Không, ngay từ đầu đó đã là một mối tình bế tắc, không hy vọng rồi. Anh không...

- Em hiểu rồi. Không phải anh hy vọng mà là anh chưa yên tâm? Anh sợ rằng trong khi bên cạnh anh có một người để chia sẻ thì chị ấy vẫn chỉ một mình?

Chưa dứt câu nước từ đâu kéo nhau dâng đầy trong mắt. Anh khóc – không có nước mắt, nhưng Linh biết anh đang khóc và đau hơn Linh nhiều lần.




Đó là lần đầu và có lẽ cũng là lần cuối cùng Linh gặp Hải Anh. Ngắn ngủi nhưng dấu ấn để lại dai dẳng đến mãi sau này.

Không đầy một tuần sau, Linh nhận được e-mail của anh. Vào một buổi sáng, khi vừa tỉnh dậy sau một cơn mơ dài thấy mình bị rơi trong không trung vô tận, vô cùng.

Gió đêm lanh lảnh luồn thốc vào mớ tóc dày, những sợi tóc mới cắt quất vào má nghe rát quá chừng. Linh ngồi bó gối trên bậu cửa, khuôn mặt xanh bởi ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu vào.

Mỗi lần thấy tinh thần bất ổn Linh đều đi cắt tóc, như một cách tự "lên dây cót tinh thần". Trước đây, phương pháp ấy khá công hiệu. Thế nhưng, mái tóc chấm gấu áo cắt mãi giờ gần sát cổ mà mỗi lần cắt xong, chỉ thấy lòng thêm trống trải, lơ lửng như chiếc thuyền giấy bất định trên dòng nước miên man chảy.

Hai tháng kể từ ngày anh đi...

Hai tháng nhường chỗ cho hạnh phúc của một người được tỏa sáng và không biết bao nhiêu tháng ngày về sau để hàn gắn. Giờ này họ đang ở đâu, linh hồn ấy hòa vào núi rừng bạt ngàn hay chưa?

Hai tháng qua không biết anh có tìm được Hải Anh không, hay giờ này vẫn lang thang đâu đó mòn mỏi tìm. Lần cuối gặp, Linh nhớ anh nói: "Là cô ấy tình nguyện đi tới một nơi chỉ có rừng và núi. Một khi tâm hồn không muốn và không bị trói buộc thì việc ở đâu cũng như nhau thôi". Như thế làm sao anh gặp được tâm hồn ấy?

Hai tuần trước, gặp Nam, thấy anh buồn. Anh bảo sẽ vào miền Tây, công ty anh có chi nhánh trong đó, đi để mong nén được mối cảm tình đau đáu trong lòng.

Một ngày trước khi biến mất, Hải Anh nói sẽ mở lòng với Nam. Nhưng, cũng như Trung, chị biến mất trong khi mọi dấu hiệu cuộc sống đang diễn ra bình thường.

Nam bảo đáng nhẽ người đi tìm Hải Anh phải là anh, nhưng anh biết chỉ có Trung mới có thể kìm giữ và xoa dịu được tâm hồn cô ấy, từ trước đến nay vẫn thế, bao năm vẫn vậy. Căn bệnh Hải Anh mắc liên quan đến tinh thần, một dạng khác của trầm cảm, nhưng nguy hiểm như một loại ung thư.

Lúc chia tay, Nam nắm lấy vai Linh, chua chát nói: "Có những kiểu yêu dẫu biết rằng đau đớn nhưng vẫn không thể khác được. Ngay từ đầu, yêu Hải Anh, anh tự dặn lòng mình như thế, nhưng không sao níu giữ được vào tay mình. Trung là người có trách nhiệm, cậu ấy sẽ quay về, em phải tin như thế. Cố lên em à!"

Chưa bao giờ Linh để mình yếu mềm như vậy, cô khóc nức nở trong lòng Nam. Nam đi là Linh mất đi một điều gì đồng cảm, ít ra anh cũng là người ở lại, giống như Linh, đều là những dải đất hoang vắng ngóng đợi, chờ trông một cái gì không rõ, mơ hồ, nhàn nhạt đến điên người.

Nhiều đêm Linh lặp đi lặp lại một giấc mơ giống nhau. Cô thấy một dòng cát nhỏ từ trên cao, từng hạt từng hạt lóng lánh chảy vào tay mình. Những hạt cát mát mịn cọ sát vào lòng tay. Cát ngày một nhiều lên nhưng khi những ngón tay khẽ khàng khép lại thì chúng lại từ từ chảy tuột vào không trung và Linh giật mình tỉnh giấc thấy mặt giàn giụa nước mắt.

Yêu anh, Linh cảm giác như mình đang nắm cát trong tay, không dám nắm vì sợ nó đau, nhưng cũng không nỡ bỏ bởi sợ mình đau.

Nam đi, Linh phải trông thêm một căn hộ nữa, căn hộ của Hải Anh.

Lần đầu tiên bước vào thế giới của chị , Linh thấy thất vọng bởi ham muốn khám phá ngay lập tức tiêu tan. Căn hộ hầu như không có gì đặc biệt, nó đơn giản và lạ với một người con gái. Linh tìm khắp phòng cũng không moi đâu được một mảnh gương nhỏ. Phụ nữ càng đẹp càng thích soi gương, mẹ thường nói với Linh như vậy. Nếu đẹp như chị, Linh sẽ không chỉ gắn trong phòng mình một mà phải hàng chục tấm gương để quay đi hướng nào Linh cũng có thể ngắm được mình.

Chiều nay, chẳng hiểu sao cắt tóc xong Linh chạy một mạch đến căn hộ của Hải Anh. Nhìn những lọn tóc nhỏ từ từ rớt xuống, Linh bỗng thấy hờn giận một cách vô cớ. Tất cả đều từ chị mà ra. Linh muốn đập vỡ cái gì đó, muốn đốt cháy cái gì đó bừng bừng nóng lên trong người.

Trong phòng của chị, Linh thấy ớn lạnh. Dường như cái lạnh lẽo lẩn quất quanh đây từ rất lâu rồi, có thể ngay từ lúc chủ nhân của nó còn đi về nơi đây.

Bất giác, Linh nhớ tới khuôn mặt chị vào buổi tối trong lần gặp đầu tiên. Lúc chờ anh lấy xe, nhìn tới nhìn lui, bỗng thấy chị đang im lặng chăm chú vào màn hình điện thoại, khuôn mặt u tịch như một vệt dài xa vắng, buồn xa xăm, cảm tưởng như chỉ cần nhìn lâu một chút nữa thôi Linh khóc theo được.

Bầu trời bên ngoài sáng và rộng. Linh ngồi lặng như thế rất lâu. Chợt cửa sổ mở tung, gió mạnh dạn lùa vào như thể chờ sẵn bên ngoài từ rất lâu rồi. Nghe thoảng tiếng leng keng rất thanh phát ra từ chiếc chuông gió treo trên khuôn cửa sổ. Chiếc chuông bé, chỉ như một ống tre mảnh, bên trong là sợi dây dài mảnh treo quả chuông, phía dưới gắn sợi duy băng đỏ như một tấm bùa cầu may. Tiếng chuông phát ra đều đặn, thanh thoát, từng giọt âm thanh khẽ khàng, mơn man cuốn lấy tâm trí Linh, xoa dịu cơn nóng bốc lên trong lòng.

Thời khắc cuối ngày bắt đầu đổ bóng. Không gian trở nên yên bình và thân quen quá đỗi, giống như căn phòng này là của Linh vậy, chẳng phải mỗi ngày Linh đều đến quét dọn, còn đội mưa đến vì chợt nhớ ra tấm ri đô phơi ngoài ban công chưa cất.

Và biết đâu, Hải Anh cũng thường ngồi như thế, tại chính chỗ Linh đang ngồi đây, lưng dựa vào cửa và hướng ra ngoài kia, mọi thứ đều tươi vui. Phải chăng đó là cách để chị vượt qua số phận buồn thảm, cô đơn từ lúc sinh ra, từng ngày từng ngày một, cho tới tận khi giã từ mọi thứ.

Linh ôm mặt nấc khan từng tiếng lớn. Cảm giác mất mát đột ngột trào lên dữ dội. Có khi nào chủ nhân của nơi này giờ đã thuộc về một thế giới khác? Có khi nào anh sẽ không còn quay lại?

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, chỉ cần được chờ đợi là cuộc sống có ý nghĩa rồi. Làm chủ một trái tim không có nghĩa phải giữ trái tim ấy bên cạnh mình.

Có phải đó là cách mà Hải Anh nắm giữ trái tim anh suốt bao nhiêu năm qua?

truyen ngan hay y nghia,truyen ngan hay nhat,ket thuc mot tinh yeu

NẮM GIỮ MỘT TRÁI TIM

Đọc tiếp...

Nếu một ngày em bị nỗi cô đơn nuốt trọn. Trái tim cứ chùng chình ngoan cố chẳng chịu ngân lên nốt thánh thót cao xa. Khi nốt trầm bá đạo ôm trọn cả bản nhạc. Anh có thể như một chàng hiệp sĩ? Kéo em ra khỏi sầu đau cuộc đời.

Nếu một ngày em chẳng còn là em, chẳng nhí nhảnh, tung tăng kể cho anh nghe đủ thứ chuyện không tên em gặp phải. Anh có thể đừng hỏi gì cả mà lặng im ngồi cạnh? Hoặc viết tiếp chuyện đôi mình bằng câu chuyện cuộc đời anh?

Nếu một ngày em quên mất cách mở lòng mình và cho đi, quên cách cười sao cho hồn nhiên anh vẫn thích, quên cả cách thẹn thùng khi ai đó nhìn sâu vào đôi mắt, ... anh có thể kiên nhẫn và yêu thương em nhiều hơn?

Nếu một ngày em bỗng chán ghét những cơn mưa, ghét luôn cả cảm giác mát lành của gió. Ghét cả cái ướt át, tinh sạch của từng con nước trong veo. Anh có thể kể lại cho em về cảm xúc xưa cũ? Có cô bé đã từng háo hức thế nào trước bão giông?

Nếu một ngày em cảm thấy lạc lõng, chơi vơi không biết đi về đâu. Thế giới xung quanh như mê cung sâu thẳm, hút em vào rồi vô tình bỏ mình em lại. Anh có thể như la bàn dẫn lối? Chỉ cho em con đường nào dẫn đến yêu thương?

Nếu một ngày em vô tình làm trái tim anh đau nhói, vô ý vẽ thêm u sầu vào đôi mắt vốn đã đủ trầm tư. Anh có thể đừng nói lời chia tay vội vã quá? Để em tự nhận ra bản thân mình thật tệ, để em được vỗ về bão lòng anh?
                                    
Nếu một ngày anh nhận ra em cũng chỉ là một cô gái như bao cô gái khác, cũng hờn ghen, cũng mít ướt, cũng vụng về, ... Chứ chẳng tuyệt vời và hoàn mĩ như anh từng tưởng tượng. Anh có thể học cách yêu thương những khuyết điểm, yêu luôn tất cả mọi thứ thuộc về em?

Nếu một ngày anh gặp em trong bộ dạng thê thảm đến thế, mắt em đỏ hoe và má em đẫm lệ. Anh có thể đừng nhìn em bằng ánh nhìn thương cảm? Đừng bước đến và đỡ em đứng dậy? Để em tự tay mình lau đi giọt yếu mềm, để em tự mình đối mặt với xô bồ cuộc đời, để em tự trưởng thành, tự đối mặt, tự thành công. Để anh có thể thấy cô bé ngày nào nay đã lớn khôn?

Nếu một ngày em bất ngờ xuất hiện và nói rằng muốn bỏ lại tất cả mà trốn chạy. Anh có thể đừng la mắng em khờ dại? Chỉ là em muốn nghe tên khô khan nào đó nói những lời mật ngọt: "Có chạy trốn tất cả cũng đừng chạy trốn anh".

Rồi sẽ có những ngày như thế vô duyên xen vào giữa những ngày bình dị của chúng mình anh ạ, có thể là một hoặc tất cả những điều em vừa kể. Dù con gái nắng mưa thất thường. Anh có thể thấu hiểu mà ở bên em như thế? Không ồn ào, không áp đặt. Chỉ đơn giản là ở bên cạnh. Để em không cô độc giữa dòng người?


Nếu một ngày buồn thương níu kéo em!

Đọc tiếp...

Sunday, June 1, 2014

Kết thúc không phải là khi chúng ta chia tay nhau mà là khi chúng ta đã hết yêu nhau, cái kết của một tình yêu lừa dối vui chơi là sự đau khổ và mất mát đúng em yêu anh nhưng chia tay không có nghĩa là kết thúc mà là bắt đầu 1 cái mới
                                   
Nếu thật sự yêu nhau , hai người thuộc về nhau thì có cách xa tới mấy cũng quay về với nhau … Trái đất là một hình tròn mà xa nhau cách  mấy thì sẽ đến lúc quay lại em tin vào điều đó . Cuộc sống luôn khác với cuộc đời có thể em hay mơ mộng quá nhiều ở 1 sự thật viển vông quá … em mơ mộng quá cao giờ em có thể hạ xuống mặt đất rồi  J
Nhiều lúc em bi quan lắm không biết đâu là thật đâu là ở cái nơi gọi là thị thành này có những thứ đôi khi rất thật nhưng lại rất xa. Có những thứ tưởng rừng sẽ không sao nhưng lại khiến em mệt mỏi qua từng ngày … EM nhớ anh lắm cậu bé của em ạ…
Khoảng Cách Không Xa Nếu Ta  Coi Nhau Là Tất Cả …. :-*
Cứ mỗi ngày trôi qua em lại gồng mình lên đối trọi với nỗi nhớ anh ngày một dài thêm … cứ mỗi ngày đi qua cuộc sống bôn bề em cứ tưởng mình có thể quên anh có thể mạnh mẽ vượt qua tất cả nhưng em đã sai ,  sai nhiều lắm ngày qua ngày sức chịu đựng trong em càng giảm nỗi nhớ anh trong em càng lớn… em muốn anh ,muốn anh bên em lúc này muốn anh bên cạnh em bên em lúc em cần anh nhất nhưng sự thật nó luôn khác với những gì em đang nghĩ anh không hề ở đây , không có anh em vẫn sống chỉ là không biết niềm vui là gì… cuộc sống nhạt nhẽo ngày qua ngày đi qua chỉ có luc quỷ chúng bạn nó luôn bên em khiến em cười nhưng nụ cười sao em thấy nó nhạt quá anh ạ … e cần anh không ngày nào em không nghĩ đến … ừ thì quá khứ nhưng cái quá khứ cứ đeo bám em mỗi ngày .. ừ thì tương lai ..em vẫn cứ nhớ anh..

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu! Đêm đêm ngồi lặng lẽ theo dõi hoạt động trên facebook, lặng lẽ ghé tường, lặng lẽ ngắm ảnh, lặng lẽ, chẳng biết nên chờ mong điều gì. Có ai từng tìm kiếm thông tin một người bằng công cụ tìm kiếm chưa? Đứng giữa đại dương thông tin, bằng những gì có thể hiện lên trong tâm trí, lục tìm lại chút ít nhớ thương, bỗng thấy mình như một kẻ ngớ ngẩn.
Ừ, thì là ngốc nghếch đấy, vậy thì hãy để ngốc nhất có thể đi... :’)
Em biết anh sẽ không còn yêu em nữa đâu cũng sẽ không quay lại với em đâu vì đâu đó anh đã tìm được một người tốt hơn em một người cho anh hạnh phúc hơn em, em không phải là 1 cô gái tốt cũng không phải là 1 cô gái hoàn hảo như anh mong đợi … em cám ơn vì anh đã từng đến bên em từng cho em biết thế nào là yêu thương

Đã từng như thế từng yêu thương rồi lại chẳng là gì của nhau hết yêu thương có thể xa vời có thể đong đầy
Cuộc sống là một vở kịch có thể ta sẽ diện nhiều vai nhiều khuôn mặt nhiều động tác phối hợp với vai diễn ấy , ừ thì tôi cũng diễn ấy , diễn một cuốn phim .. 1 cuốn phim cho bao người xem..
love is like a soap bubble, sometime when you are not careful, it break up and you lose it - tinh iu giong như bong bóng xá phòng, đôi khi bạn không cẩn thận bạn sẽ làm vỡ và đánh mất nó
just because we don't say certain things doesn't mean that we don't feel them - chỉ vì chúng ta không nói những điều nhất định không có nghĩa là chúng ta k cảm nhận đc chúng
sometime when i dont say anything, it's the time when i want to say something the most. - đôi khi tôi khong nói gì, đó là lúc tôi muốn nói điều qan trong nhất


truyen ngan hay nhat,truyen ngan hay y nghia,ket thuc mot tinh yeu

Vì Em Đã Thương Anh Thật Lâu

Đọc tiếp...

Copyright by HiếuTv
Scroll To Top